RSS

Không đề

Đó là một buổi chiều mùa thu, khi những nhánh cây phong trong khuôn viên trường đại học bắt đầu nhuộm màu những chiếc lá đầu tiên, tôi đến lớp và bắt gặp Kim nằm co quắp trong một góc hành lang của toà nhà chính khoa Mỹ thuật, say sưa ngủ. Đúng ra việc một sinh viên nằm ngủ lăn lóc trên một đống sách vở bộn bề vào thời điểm đó là một chuyện chẳng có gì là lạ, thế nhưng, cái đáng nói là cô ta chọn ngay ngăn tủ đựng dụng cụ của tôi mà ngủ. Thế nên, dù muốn dù không, tôi vẫn phải lay cô ta dậy.
Cô ta mở mắt, vươn vai, ngáp dài hai cái, chiếc áo len màu đỏ rực rỡ xô lệch sang một bên vai, hé lộ một chút làn da trắng xanh kỳ lạ nơi hõm cổ. Kim giơ tay chùi chùi khoé mắt hơi đỏ còn loang loáng một vài vệt nước chưa kịp khô, sau đó nhìn tôi và câu đầu tiên thoát ra là ” Em vừa mơ thấy mình chết, em đã chết chưa anh?”

Tôi ngẩn người, còn Kim thì lặng lẽ thu dọn đồ đạc, lí nhí một câu nói gì đó đại loại như là xin lỗi vì đã làm phiền, rồi liêu xiêu bỏ đi.

Như vậy, chúng tôi quen nhau, cho đến tận bây giờ đã là một năm tám tháng.

Nhưng mà, chúng tôi không yêu nhau.
.
.
Kim là một cô gái ngẩn ngơ. Cô ấy rất hay quên một cách lạ lùng, chẳng giống ai bao giờ. Tôi đã từng nghĩ rằng, cuộc đời Kim tốn nhiều thời gian nhất là dành cho việc làm mất và đi tìm. Tỷ như điện thoại, chìa khoá nhà,chìa khoá xe, đại loại như vậy, những thứ đó không biết cô ấy đã đánh mất bao nhiêu lần, khốn khổ khốn nạn bao nhiêu lần, vậy mà sau cùng thì đâu lại vào đấy. Cô ấy vẫn cứ cầm vung vẩy rồi buông rơi đâu mất, xong lại hoảng hốt đi tìm. Đôi khi cô ấy làm tôi phát mệt lây vì cái thói quen quái gở này. Có lần, phát cáu vì bị dựng dậy lúc nửa đêm vì cô ấy tan làm ra nhưng không mở được khoá xe để về, tôi quát với đầy đủ sự tức tối bực bội của một người bị người khác làm phiền ngay khi vừa đến “Kim, sau này em lấy chồng, anh chắc em chỉ ngày mai thôi em sẽ chẳng nhớ gì cả, nếu em cứ giữ mãi cái tính cẩu thả thờ ơ như vậy!” Cô ấy chỉ nhìn tôi, cười gượng gạo, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng lên vì lạnh hay vì ngượng, tôi cũng không rõ. Tôi nổi cáu với cô ấy xong là lập tức trôi tuột vào hối hận. Kim không những là một cô gái ngẩn ngơ, cô ấy còn rất kiệm lời và hiền lành. Gần hai năm biết nhau, chưa lần nào tôi thấy cô ấy nổi giận, với tôi hay với bất kỳ ai khác.

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Mười Một 26, 2011 in Uncategorized

 

“Sẽ ổn thôi, vì tất cả chúng ta đều yêu Nghệ Thuật!”

” Ann này, chuyên ngành chính của cậu là gì?”
” Ừm, là vẽ tranh minh hoạ, còn cậu A.J?”
” Mình thích làm trong ngành hoạt hình…ừm, mình không chắc mình có thể làm ra một thứ gì đó hay ho không, nhưng mình vẫn đang cố gắng…”
” Tuyệt, mình cược rằng chỉ vài năm nữa thôi nhất định cậu sẽ thành một nhân vật có hạng đấy, tin mình đi, lúc đó, Walt Disney, Dream Works…cứ gọi là xếp hàng chờ cậu kí hợp đồng với họ…”
“Ha ha, cậu tốt thật đấy, nhưng thực sự không dễ đâu, với những đòi hỏi về kỹ năng cũng như cách tư duy sáng tạo ngày càng cao kiểu này, cậu biết rồi đấy, thật là khó làm sao…”
” Mình hiểu…”
” Ôi nhưng mà bạn cũng đừng thất vọng, mình chỉ nói như vậy thôi…Mình nghĩ, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, chỉ cần chúng ta không từ bỏ, nhất định sẽ ổn thôi, vì tất cả chúng mình đều yêu Nghệ Thuật mà!… “

A.J là một cậu bạn mang hai dòng máu Mỹ-Phi. A.J nhỏ người, không, phải nói là bé xíu, gương mặt sáng và rất hay cười. Cậu ấy đứng chỉ tới vai tôi, hàng ngày đến lớp tôi thường gặp cậu ta cưỡi trên một chiếc ván trượt, hai tai lủng lẳng earplugs, một bên ôm tập vẽ, một bên xách thùng dụng cụ, phóng vèo vèo qua các dãy hành lang. A.J tuy nhỏ nhắn nhưng lại là một cậu bạn có ước mơ to hơn bản thân rất nhiều lần cộng lại. Lúc vừa bắt đầu lớp minh hoạ, trong bài giới thiệu về quan niệm nghệ thuật của từng cá nhân trong lớp, A.J đã từng hùng hồn rằng, cậu ấy muốn có một đế chế hoạt hình cho riêng mình, và cái đế chế mà cậu muốn đó, phải có thể một là ngang hàng hai là lật đổ hẳn Disney.

Tôi còn nhớ, hình như mình đã ngồi đực mặt ra và nhìn cậu ta với đầy vẻ ngưỡng mộ. Có thể ai đó không tận mắt trông thấy sẽ bảo rằng A.J chỉ nói chơi, nói thánh nói tướng cho vui vậy thôi, chứ chẳng bao nhiêu trong đó là thật. Nhưng mà, tin tôi đi, khi tôi nhìn ánh mắt sáng và nụ cười tươi trên gương mặt quả quyết của A.J, tự dưng tôi có một niềm tin mãnh liệt rằng cậu ta nhất định làm được cái điều tưởng chừng như là không thể đó.

Càng về sau, A.J càng chứng minh cho tôi thấy rằng cảm nhận ban đầu của mình không hề sai. A.J quả thật là một tài năng trong ngành hoạt hình, nét vẽ của cậu thu hút tôi bởi sự mạnh mẽ và linh hoạt trong việc vẽ cấu trúc cơ thể người. Tôi thường thích mượn xem quyển sổ ký hoạ mà cậu hay mang theo bên mình. Trong đó, cậu ta kí hoạ rất chi tiết từng hành động dù là nhỏ như một cô gái giơ tay lên chào tạm biệt hay phức tạp như động tác cưỡi ngựa múa trường thương của một tướng quân trong trận chiến.

Ai biết được tương lai thế nào, đúng không? Có ai đánh thuế giấc mơ bao giờ đâu mà tội gì ta lại tự giam hãm chính mình? Huống chi, A.J có tài năng, có một giấc mơ lớn kèm theo niềm tin mãnh liệt, và cậu ta đang nỗ lực hàng ngày, cái gì dám quả quyết rằng cậu ta không thể trở thành một ai đó hay một điều gì đó trong tương lai?

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Mười 13, 2011 in Uncategorized

 

Vọng Hương Đàm

Tôi có hai đứa cháu gái nhỏ. Ba năm trước khi tôi đến Mỹ, hai đứa tụi nó còn chưa học xong cấp hai ở Việt Nam. Một năm sau đó, tôi gặp lại hai đứa bên Mỹ, đi theo diện du học. Hai đứa cháu gái của tôi rất thông minh lanh lẹ, tuy vừa qua không bao lâu đã rất hoà hợp với cuộc sống hiện tại. Một phần vì hai đứa trẻ tuổi khí thịnh, học cái gì thường tiếp thu ngay cái đó, lại không hay e ngại sai sót làm xấu hổ như phần nhiều người lớn nên trình độ tiếng Mỹ rất mau chóng tăng tiến. Phần còn lại là vì lúc ban đầu mới đến chúng được ở theo dạng gần như home-stay nên được tiếp xúc với tiếng Anh thường xuyên(tôi nói gần như là vì thay cho cách ở cùng nhà với một gia đình người bản xứ theo kiểu trao đổi sinh viên quốc tế thường thấy thì hai đứa lại ở với một gia đình người Việt Nam có họ hàng với nhà tôi, tuy nhiên không khác biệt mấy vì họ là gia đình ở đây lâu đời, con cái trong nhà hầu như đã không còn sử dụng tiếng Việt nữa. Chung quy cũng không khác home-stay là mấy)
Hai đứa cháu gái tôi qua Mỹ ngay độ tuổi dậy thì, cái khoảng thời gian mà người ta vẫn thường nói là chuyển biến trong nội tâm và hình thức dường như diễn ra hàng ngày hàng tuần. Vì bọn chúng ở xa nên tôi không có dịp gặp gỡ thường xuyên, đến lúc vài tháng sau gặp lại, quả nhiên không khỏi ngẩn người ra một lúc. Phong thổ nơi này đúng thật rất hợp với tuị nó, chỉ có một thời gian ngắn thôi mà đứa nào đứa nấy đều cao lớn trắng trẻo, đẹp ra trông thấy. Cộng thêm cách phục sức giống như tụi Mỹ con ở đây khiến cho tôi nhìn dọc nhìn ngang một hồi, cũng không thể nhìn ra được tuị nó vốn là dân Việt Nam mới qua như tôi, theo như mấy người Việt Kiều ở đây gọi đồng bào vừa mới nhập cư của mình là fobbies, ngụ ý là FRESH OFF THE BOAT với hàm ý chê bai quê mùa, dở hơi. Cũng may tụi nó không quên tôi, tuy xa mặt nhưng cũng không thực sự là cách lòng, vẫn quấn quýt với bà dì cách tuị nó không bao nhiêu tuổi giống y như cái thời thường trốn cha mẹ chạy sang ăn nằm dầm dề ở nhà tôi bên Việt Nam.

Buổi tối nằm ngủ, hai đứa hay tâm sự với tôi về chuyện trai gái. Cũng đúng thôi, lứa tuổi này thì còn cái gì khác đáng quan tâm hơn ngoài việc hôm nay có anh chàng này cưa cẩm, ngày mai có anh chàng kia săn đón kia chứ. Hai đứa cháu gái của tôi vừa xinh vừa học giỏi như thế, cố nhiên cũng không ngoại lệ. Đứa lớn hơn kể cho tôi nghe chuyện có một anh chàng Việt Nam ưa thích nó, lúc nào cũng chạy theo gọi nó thế này rồi thế kia. Tôi cười cười hỏi, vậy nó có thích lại không? Nó bảo, xem chừng cũng dễ thương, nhưng đáng tiếc là không galant mấy, lại chẳng cao ráo. Ngừng một lúc, nó thêm, với lại, nó thấy là nó thích Mỹ trắng hơn. Tôi còn chưa kịp nói gì thì đứa nhỏ hơn đã nhanh nhẹn gục gặc đầu khẳng định, là chắc chắn nó sẽ cưới một anh Mỹ trắng làm chồng.
Tôi hỏi, tại sao?
Tụi nó bảo, tụi Mỹ trắng đẹp trai hơn, cao hơn, và quan trọng là galant lịch sự hơn bọn con trai Việt Nam nhiều.
Tôi nói, ủa, con trai Việt Nam đâu phải thằng nào cũng lùn, cũng xấu, cũng không galant đâu?
Tụi nó cúi mặt “hi hi”, xong “a à” rồi lại lịch duyệt nhún vai một cái, rất Mỹ.
Tôi không nói gì thêm, chỉ bảo, tụi bay muốn chồng rồi hả? Mới có mười mấy tuổi đầu à. Sau đó bèn giục tụi nó đi ngủ.
Tất nhiên tôi chỉ nói là nói vậy thôi, chứ cũng biết kiểu suy nghĩ của mình bây giờ là không hợp thời nữa. Con nít bên này, ngay từ lúc tiểu học đã yêu đương thắm thiết lắm rồi, huống chi hai đứa cháu tôi đã gần xong trung học. Tôi chỉ nói qua loa như vậy vì không muốn tuị nó tiếp tục nói về vấn đề này mà thôi. Tôi mơ màng cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không biết cái không ổn đó thật ra là gì?

Sáng hôm sau, tôi chở tụi nó ra khu Việt Nam ăn uống, sẵn tiện đi chợ một chút. Chỗ tuị nó ở ít người Việt, cố nhiên càng không biết thủ phủ Little Saigon. Lúc đến chợ ABC, một đứa quay qua bảo tôi, ” Hàng ngày tụi con nhìn toàn Mỹ Trắng, giờ tới đây thấy toàn Vietnamese, không quen mắt lắm!”
Nói rồi phẩy phẩy tay, gắn headphone vô nghe nhạc tiếp.
Trong đầu tôi lúc đó, tự nhiên “oanh” lên một tiếng, hình như hiểu ra ít nhiều.

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Tám 13, 2011 in Uncategorized

 

Bảo vệ: Long Du Du truyện

Bài này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem, hãy nhập mật khẩu:

 
Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

Posted by on Tháng Tám 12, 2011 in truyện dài

 

Nhàn Đàm 6, con gái không cần phải thế này, rồi thế kia!

Sáng nay, khi tôi mở hộp mail trước nhà, một tấm thiệp màu đỏ tươi rơi ra. Tôi thấy mặt trước tấm thiệp nổi lên một chữ “Hỉ” to lấp lánh ánh vàng. Đó là một tấm thiệp cưới. Gởi cho tôi, từ Việt Nam. Lúc nhặt lên, tôi đọc thấy tên P trên đó, trong lòng bỗng dậy lên một sự vui mừng nho nhỏ. Ừ, đúng là P. Bạn sắp lấy chồng, vào tháng 10 này sẽ lên xe hoa, tiệc đã đặt, váy cưới đã mua, thời điểm bạn chính thức giã từ thời thiếu nữ vô lo chỉ còn tính bằng ngày. Bạn nhớ đến tôi, nên tuy rằng hiểu rõ tôi không có cách nào đến dự chứ đừng nói là làm dâu phụ, bạn vẫn gởi thiệp mời. Trong tấm thiệp ngoài những dòng chữ viết tay nắn nót mà tôi biết chắc bạn đã phải tốn nhiều thời giờ để viết cho thật đẹp, còn đính kèm một tấm hình cưới của bạn, được in bằng một thứ giấy lụa cao cấp. Bạn trong hình mặc váy trắng, tóc dài quấn cao cài hoa hồng đỏ, đôi mắt to được trang điểm kỹ lưỡng nhìn xa mơ màng, miệng cười rạng rỡ. Bạn đang trong thời kỳ hạnh phúc nhất, cả bức ảnh như sáng bừng lên theo nụ cười của bạn.

Thật muốn ôm lấy bạn, nói những lời chúc mừng. Nhưng giờ lại đang ở quá xa, tận bên kia bờ đại dương, chỉ có thể chia vui cùng bạn qua ảnh, cùng cười với nụ cười của bạn.

Lúc tôi nhìn kỹ lại, ngoài thiệp cưới và ảnh, bạn có viết cho tôi một lá thư nhỏ nữa. Đại khái hỏi thăm sức khoẻ, tình hình công việc và cuộc sống. Cuối thư bạn viết, “vậy là cuối cùng P cũng chờ được đến ngày này, coi như những phiền muộn trước kia bỏ ra cũng đáng. Hình như cái gì cũng nên có trả giá. Bạn có nghĩ như vậy không?”

Tôi không khỏi hơi nhíu mày, P muốn nói đến muộn phiền nào?

Nhìn lại tấm ảnh một lần nữa, tôi bất chợt à lên, ra thế, chú rể đẹp trai tài hoa. Từng là “muộn phiền” của P.

Buổi chiều về nhà, tôi viết cho bạn một email ngắn, bảo nhận được thiệp và hẹn hò bạn bữa nào lên chat. Không dè bạn giống như đang chờ sẵn đâu đó, lập tức nháy nháy trong khung cửa sổ chat của tôi. Tôi mỉm cười, type.
“P không lo đi lựa đồ cưới đi, giờ này còn ngồi chat với tui…”
” (dấu hiệu mặt cười) hahaha, nhận được thiệp rồi hả, tui viết lâu lắm đó, thấy chữ tui đẹp không? :D
“Đẹp, thiệp đẹp, chữ đẹp, váy đẹp, vợ chồng bà ai cũng đẹp. Haizz tui muốn đi dự đám cưới quá à…”
” Bà ráng về đi, tui cũng muốn gặp bà quá à…”
” Sao tui về nổi, bà cũng biết tình trạng của tui rồi mà…huhu…”
” Bởi vậy mới nói, ở đây học hành xong xuôi đi làm tiền bạc rủng rỉnh không muốn, chui qua đó làm chi cho khổ vậy bà…mà thôi, ko nói chuyện này nữa, bà có đọc thư không?”
” Sao không? hì hì, mà tui hơi ngẩn ra một chút vì thoạt đầu không hiểu bà nói đến phiền muộn gì? Lúc sau mới biết là nói về ông chồng bà…hehehe…”
” Thì đó, ngoài chả ra còn ai…Mà bà thấy đúng không, tui khổ bao nhiêu rồi, tới giờ có được cái đám cưới này, cũng coi như là có hậu phúc…hì hì…Để thêm một hai năm nữa, tui cũng không biết mình sẽ trở thành như thế nào nữa…”
” Trời ơi, để hai ba năm nữa bà cũng chừng 30, 31 chứ mấy, làm gì nghe thấy ghê vậy bà…Thời buổi này bà 28 tuổi lấy chồng là hơi sớm đó, nếu không muốn nói là …tảo hôn…hì hì”
” Con gái có thì bà ơi, đàn ông 40 chưa gọi là già chứ con gái 30 là cho vô biên chế được rồi đó. Với lại, không lấy nhau mà cứ tiếp tục lo lắng thế này, tui thấy không yên. Giờ thì hết lo rồi…”
“…”
” Ý thôi tối tui về nói chuyện nha, giờ tui phải chạy ra thử áo dài…Bái bai bà…”

P tắt máy, sign out cũng nhanh như lúc xuất hiện trên cửa sổ chat của tôi, thậm chí tôi gõ bb cũng không gửi cho bạn kịp. Tôi chặc lưỡi, đúng là con gái sắp lấy chồng, lúc nào cũng tất bật. Thôi thì, kiểu như P nói, như vậy cũng đáng, bạn hạnh phúc là được.

Đọc lại lá thư, nhìn thấy hai chữ phiền muộn bạn viết, tôi lại nhớ về việc cách đây không lâu bạn từng viết cho tôi một email dài, nói rằng tình trạng quan hệ của bạn và T thế này, bạn thật không sống nổi. Yêu nhau lâu như vậy, cái gì làm được cũng đã làm rồi, tại sao mãi mà vẫn không thấy anh ta cầu hôn? Trong khi bạn bè xung quanh đám cưới rồi sinh con ầm ầm, bạn sốt ruột không chịu nổi.

Còn nữa, không những vậy, mỗi lần đề cập đến chuyện đám cưới, T đều có vẻ không hài lòng, hoặc không vui.

Bạn không nói với tôi tại sao T không vui, nhưng tôi có thể đoán được. T với P và tôi là bạn, tính tình của T, P biết 10 thì ít nhất tôi cũng hiểu mang máng một. T đẹp trai, mồm mép lại dẻo, xung quanh T lúc nào cũng có con gái vây quanh. Lúc cao hứng, T thường nói, muốn ở độc thân lâu một chút, vì đàn ông 40 chưa gọi là già, 40 vẫn có thể tìm được con gái 20, hơn nữa, lại càng thêm có sức hút.

Vậy nên, tuy đã công khai nhìn nhận P là bạn gái khá lâu, mỗi khi không có mặt P ở đó, T vẫn bảo mình còn độc thân. Mình chưa yêu ai, và chả ai yêu mình.

Tôi hỏi, còn P là cái gì?

T thản nhiên, là back up plan.

Tôi nhớ đã từng chửi T, ông là đồ mắc dịch sở khanh.

T cười ha hả, bảo rằng cái đó gọi là có lựa chọn, trong mọi trường hợp, đều rất cần back up plan. Nếu mọi lựa chọn khác đều không có gì tốt hơn, back up plan luôn là điểm đến sau cùng.

Tôi không nhớ sau đó mình đã nói gì, dù sao cũng không phải chuyện của tôi, và tôi với T cũng chẳng thân thiết gì để có thể nói những điều thật lòng. Hơn nữa, những câu T nói không phải P không biết, P không nói gì, tôi nhiều lời làm chi.

Nhưng mà tôi biết, chắc chắn là bạn tôi buồn.

Chỉ có điều, bạn không nói ra mà thôi.

Bạn chỉ bảo, đàn ông đào hoa là chuyện thường, đàn bà con gái, người cuối cùng mới là người thắng cuộc.

Bạn nói chuyện y như phim tình cảm Đài Loan.

Tôi nghĩ, hình như P hơi quá tự ti trước T. Đành rằng T (tự coi mình là) đẹp trai, nhưng P cũng đâu phải là xấu xí ngờ nghệch ế ẩm gì. P xinh xắn, tính cách lại hiền lành học giỏi, so với T, tôi không thấy có chút gì khiến bạn phải không an lòng. Từ không an lòng trở nên nhún nhường, trở thành thờ ơ ngay trong câu chuyện của chính mình.

Sau này, từ từ tôi mới hiểu ra, điều làm P không an lòng, chính là cái gọi là con gái có thì mà người ta hay nói.

P lớn hơn tôi ba tuổi, yêu T gần 6 năm. Lúc mới yêu nhau, bạn thường khoe, chắc chắn sẽ kết hôn trước 30 tuổi.
Sau này, khi bạn bắt đầu cảm thấy bất an, bạn thôi không nói về một đám cưới trước 30 tuổi nữa, nhưng vẫn luôn canh cánh một nỗi lo về chuyện quá 30 mà vẫn chưa theo chồng.

Tôi từng hỏi bạn, vậy, tình yêu với bạn, là làm tất cả để cuối cùng có thể mặc váy cưới, ôm hoa hồng, đi vào nhà hàng và hãnh diện cười ” Bây giờ tôi là gái đã có chồng.” vào trước ngày sinh nhật ba mươi tuổi?

Tôi thấy hơi lạ.

T tự cho mình có lựa chọn, chỉ cần back up plan nếu tất cả những lựa chọn khác đều không thành, còn P tại sao lại cứ phải ôm riết một mối quan hệ bất an, không đầu không đũa, rồi sau đó lại tự mình làm khổ mình?

Đàn bà con gái, không lẽ cứ phải như P nói, chỉ có mỗi một lựa chọn là chờ đợi và kiên nhẫn chờ đợi?
.
.
.

Cách đây vài tháng, P từng viết, 28 tuổi, bạn rất sợ phải bắt đầu mọi thứ lại từ đầu. Bạn bây giờ, lựa chọn không cần thiết nữa. Bạn muốn kết hôn và ổn định, bạn không muốn đã quá ba mươi mà vẫn tiếp tục sống cuộc đời thiếu nữ, mãi không chịu trưởng thành.

Tôi không nói thêm, chỉ tự thắc mắc, trưởng thành theo bạn nói, thực sự có ý nghĩa như thế nào?

Trưởng thành tức là có quyền lựa chọn sống theo cách mà bản thân luôn muốn, không phải như vậy sao?
Một cô gái, chỉ nên có một ước mơ như vậy, một lựa chọn như vậy, một đích đến như vậy, trăm sông đổ về một nguồn.

Có phải không?
.
.
.

Tôi nhớ lúc trước có đọc ở đâu đó một câu nói vui, trong bài viết về dáng người mập ốm của các thiếu nữ đương thời. Bài viết rất dài, chi tiết tôi không còn nhớ rõ, chỉ nhớ có một câu nói như thế này, con gái luôn quan niệm mình phải đẹp, phải cân đối, ưa nhìn, nếu không sẽ chẳng có ai thèm nhìn. Người viết còn nhấn mạnh thêm, bằng cách thêm vào một câu chuyện kể về một anh béo. Anh béo này vừa béo trục béo tròn, đã vậy còn được kể rằng có một gương mặt rất…không được đẹp. Thế mà tiêu chuẩn chọn bạn gái của anh ta lại là ” đầu tiên là phải cân đối, không được mập. Con trai mập không sao, con gái mập là hết muốn nhìn…”

Tôi đã nghĩ, mẹ ơi, bó tay!

Ảnh như vậy, mà cũng muốn người yêu chân dài, đẹp đẽ, tuyệt nhiên không đả động gì tới tính cách cô ta thế nào, phẩm hạnh cô ta ra sao. Chỉ cần không mập, tâm tư của một gã đàn ông quả thật nực cười hơn cái vẻ ngoài của họ rất nhiều.

Chỉ cần không mập, bốn chữ đó thôi mà khiến rất nhiều cô gái phải kiêng ăn khổ sở, thậm chí uống nước lã thay cơm để giữ gìn vóc dáng. Thực đơn hằng ngày của một cô gái đẹp nhiều khi đơn thuần đến tội nghiệp, chua, cay, mặn, ngọt đều không, chocolate không, nước uống có gas không, đồ chiên xào không, ăn vặt không, ăn tối không, mỡ là kẻ thù, nước lã là tình yêu.

Đã mang danh là phái đẹp, thì nhất định phải đẹp, vì đàn ông luôn thích nhìn chúng ta đẹp, chúng ta mong manh, chúng ta dịu dàng, chúng ta nhu mì dễ bảo, và chúng ta không có quyền lựa chọn.

Cho nên mới có cái câu chuyện truyền đời về gót sen ba ngấn, về thảm kịch nhan sắc của người phụ nữ Trung Hoa cổ đại, vì muốn có một đôi gót chân bé xíu xinh xắn đáng yêu, một đôi gót sen mong manh dịu dàng cho người chồng ngắm vuốt, người tình say mê, mà đã phải trải qua năm năm tháng tháng khổ sở đau đớn, đổ bao nhiêu máu và nước mắt cuộn tròn trong tấm vải bó chân.

Bởi vậy, bởi vậy cho nên mới có những người phụ nữ chết vì chứng biếng ăn, chết trên bàn phẫu thuật thẩm mỹ, chết trong khi đang nỗ lực làm đẹp.

Chỉ bởi, con gái mà không đẹp thì ma nó nhìn.
.
.
.
Buồn cười chưa?
.
.
.

Thi thoảng, tôi thường nghe các cô bạn gái nhỏ to, về mẫu người yêu lý tưởng của các nàng, lúc các nàng rỗi việc và tự dưng cao hứng mơ màng. Nghe từ năm mười mấy tuổi đến hai mươi lăm tuổi, rốt cuộc cũng rút ra được một vài điều thế này:

Lúc còn 15, 16, phàm là cô gái nào cũng đều mơ ước tới một chàng bạch mã hoàng tử vừa giàu có, vừa đẹp trai, gia thế hiển hách còn không thì cũng là thiên tài hay kì nhân dị sĩ ngàn năm có một.
Đến năm 18, 20 tuổi, các cô thực tế hơn một chút. Tiêu chuẩn đẹp trai bị bỏ sang một bên, chỉ còn lại gia tư hiển hách và có tài năng. Tóm lại một câu, là ngoại hình bị thay bằng thực lực.

Lớn thêm một chút nữa, ngoài 20 chừng hai ba bốn năm năm, các cô càng lúc càng tiến gần mặt đất hơn một chút. Đẹp trai không cần, gia thế hiển hách có cũng được, không có cũng không sao, tài giỏi đương nhiên tốt, nhưng nếu không tài giỏi mà hiền lành tốt bụng và chăm chú làm ăn, có chí cầu tiến bù lại thì cái sự không xuất chúng cũng thực sự không có vấn đề gì.

Nói chung, càng lớn, các cô gái khi kiếm người yêu thì bề ngoài tuy cũng cần thiết đấy, nhưng thật ra cũng không phải là yếu tố quyết định.
Các cô càng lớn càng thích nhìn vào tâm tính người khác nhiều hơn là nét mặt, thích săm soi cách anh ta cư xử hơn là xét nét từng milimét trên thân thể, quan tâm đến trái tim hơn là xuất thân hay dáng vẻ bên ngoài.

Nhưng mà, mỉa mai thay, đàn ông không thế. Họ khác các cô, khác chúng ta rất nhiều. Cái họ nhìn thấy chỉ là phù vân, nhưng, với một vài người trong số họ, đó mới là trân quý.

Thế có buồn chưa?
.
.
.
.

Cách đây khá lâu, lúc còn ở Việt Nam tôi có tham gia một cuộc tranh luận vui trong một câu lạc bộ. Giao viên hướng dẫn chia ba chục con người trong clb ra thành hai phe nam nữ, chủ đề tranh luận là sự thay đổi của vai trò người phụ nữ trong xã hội hiện đại. Các câu hỏi được nêu ra và thảo luận khá nhiều, lâu rồi tôi cũng quên gần hết, chỉ nhớ rõ lúc nói về hôn nhân gia đình, giáo viên có đặt vài vấn đề, trong đó tôi còn nhớ vài điều như thế này:
1. Các bạn nghĩ gì về phụ nữ kết hôn muộn, hoặc không kết hôn vì lý do đam mê sự nghiệp hoặc tôn sùng tự do bản ngã?
2. Đối với phụ nữ đã kết hôn, bạn mong muốn họ ở nhà làm nội trợ hay sẵn sàng cho họ ra ngoài thử sức với công việc và cơ hội?
3. Bạn nghĩ gì về việc phụ nữ ngày nay đòi phân chia các công việc nội trợ một cách công bằng, không như ngày xưa thờ chồng, dạy con, hiếu kính với cha mẹ chồng đều đổ hết lên đầu một người đàn bà?
Cuối cùng, bạn nghĩ thế nào về một người phụ nữ, như thế nào là một người phụ nữ hấp dẫn?

Những câu hỏi khá thú vị, mọi người cả nam lẫn nữ đều hăng hái nói, thậm chí có lúc còn vung tay bảo vệ chính kiến của mình. Các câu trả lời cũng không nằm ngoài dự đoán, đa số các bạn gái đều ủng hộ phụ nữ bình quyền, còn đa số các bạn trai đều không thích những phụ nữ quá xốc vác, mở mồm ra là đòi bình đẳng bình quyền.
Khác như vậy nên thành ra cãi nhau.

ong lúc phụ nữ chúng tôi nỗ lực, thì các anh làm gì?

Các anh giấu biệt các cô bạn gái của mình đi, các anh thở than mình không như ý, các anh dạo quanh tán gái, các anh chấm điểm bất cứ cô gái nào thoáng lướt qua trên đường. Nếu đó là một cô gái đẹp, cái anh sẽ húyt sáo và than thở ” Ôi ước gì…”, còn nếu đó là một cô gái…không được đẹp, các anh sẽ dè bỉu và thở phào ” May quá, người yêu tôi còn đỡ hơn cô ta…”

Cái quái gì đây?

Các anh nói đùa mà tôi không cảm thấy vui, không nở nổi một nụ cười dù là gượng gạo. Đó là do tôi không có máu hài hước, hay do điều mà các anh vừa vỗ bàn vừa cười ha hả nói hăng say tới văng cả nước bọt ra đó, vốn chẳng hề đáng cười?

Hoặc giả, các anh chẳng đùa, nên tôi chẳng thể cười?
.
.
.
Thế sao?

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Tám 11, 2011 in Tạp văn

 

nhàn đàm 5

Tôi có một anh bạn khá thân, chúng tôi quen nhau đã gần mười năm. Anh ấy lớn hơn tôi 5 tuổi, là đàn anh cùng câu lạc bộ Wushu. Tôi thường gọi anh là sư huynh, sư huynh cũng thương tôi như em gái, mà nói cho đúng hơn, là thương như em trai nhỏ, vì sư huynh “căn bản không xem tôi là con gái”. Tôi cũng không phiền, tôi luôn thích có một người anh trai, và người anh trai đó tốt hơn nên xem tôi là em trai để có thể bá cổ quàng vai chứ đừng chiều tôi giống như một cô gái nhỏ nhõng nhẽo lắm lời. Có lẽ cùng chung ý tưởng như vậy nên chúng tôi thân nhau, có phần hơn những sư huynh đệ tỷ muội đồng môn khác. Bằng chứng là trong suốt gần mười năm, khi tôi đã đứt dần liên lạc với các bạn bè trong lớp Wushu cũ thì tôi và sư huynh (lâu sau đó còn thêm vào thằng bạn thân của tôi) thỉnh thoảng vẫn í ới gọi nhau đi ăn chè sẵn tiện chạy loanh quanh thành phố mỗi khi rảnh rang. Mối giao tình của chúng tôi không vì thời gian hay khoảng cách địa lý mà phai nhạt đi, ngay cả khi hai chúng tôi đã cách xa nhau nửa vòng trái đất.

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Tám 11, 2011 in Uncategorized

 

Bảo vệ: Nhà có ba thế hệ

Bài này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem, hãy nhập mật khẩu:

 
Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

Posted by on Tháng Bảy 5, 2011 in truyện dài

 

Bảo vệ: Tàn

Bài này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem, hãy nhập mật khẩu:

 
Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

Posted by on Tháng Bảy 5, 2011 in Truyện ngắn

 

Bảo vệ: Liên hệ vô hình

Bài này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem, hãy nhập mật khẩu:

 
Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

Posted by on Tháng Bảy 5, 2011 in Truyện ngắn

 

Bảo vệ: Cực trái dấu

Bài này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem, hãy nhập mật khẩu:

 
Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

Posted by on Tháng Bảy 5, 2011 in Truyện ngắn

 
 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.